Quyển 03: Cao Trung
Chương 67: Chiếc hộp sắt ký ức (C197)
10 Bình luận - Độ dài: 3,757 từ - Cập nhật:
Hạ Duyên sốt ruột kéo Mai Phương xem những kỷ niệm quý giá từ quá khứ này, Mai Phương mất một lúc lâu mới kết nối được đầu đĩa với tivi cáp trong nhà từ đường. Chiếc tivi vuông vức ở nhà từ đường hiện lên tên thương hiệu của đầu đĩa.
"Bây giờ chắc là phát được rồi... Các cậu muốn xem hết không?"
"Tất nhiên rồi... Có bao nhiêu tớ xem bấy nhiêu."
Thế là Mai Phương nhận đĩa từ tay Lâm Hữu Hề, đã lau sạch sẽ, và cho đĩa đầu tiên vào máy.
Xoẹt xoẹt xoẹtttt.
Trong quá trình đọc đĩa, tiếng lọc xọc vang lên liên tục, màn hình tivi cũng xuất hiện hiện tượng nhiễu hình.
"Những đĩa này để lâu quá rồi, chắc là bị hỏng rồi..."
"Cứ thử hết đi, chắc chắn có cái xem được mà!"
Hạ Duyên nói rồi đưa cho Mai Phương một đĩa khác. Lần này cô lau kỹ hơn, Mai Phương cũng lần lượt thử từng cái. Cuối cùng tivi cũng hiện lên hình ảnh video siêu mờ 270P.
Trên màn hình tivi hiện lên hình ảnh phòng khách nhà Mai Phương, trên bàn trà có một chiếc bánh kem với những ngọn nến đang cháy, một cậu bé ngồi ngay trước chiếc bánh, trên đầu đội mũ sinh nhật.
"Là A Phương hồi tiểu học này! Đang tổ chức sinh nhật à? Sinh nhật mấy tuổi nhỉ..."
"6 tuổi, nhìn số nến là biết ngay."
Vừa dứt lời của Lâm Hữu Hề, trong video đã vang lên giọng nói của Mai Lợi Quân.
"Mai Phương, nhìn đây, nhìn ống kính này! Cười với bố một cái nào!"
Mai Phương lúc đó mới 6 tuổi nhìn về phía ống kính, Hạ Duyên thấy dáng vẻ của Mai Phương năm 6 tuổi liền chống cằm tỏ vẻ đắm đuối.
"Đáng yêu quá, đáng yêu quá đi! Muốn ôm hôn bế bổng A Phương 6 tuổi lắm luôn!"
Lời khen ngợi của Hạ Duyên dành cho Mai Phương còn chưa dứt, trên màn hình Mai Phương đột nhiên mặt lạnh lùng, làm một cử chỉ thân thiện quốc tế với Mai Lợi Quân. [note71109]
Lâm Hữu Hề và Mai Phương thấy cảnh này đều không nhịn được bật cười, chỉ có Hạ Duyên vẫn đang la hét.
"A phương cậu hỗn quá đấy! Sao có thể làm cử chỉ đó với bố được?"
Lời trách móc của Hạ Duyên chưa dứt, trong video cũng vang lên một giọng nói ngây thơ.
"Mai Phương à, cậu hỗn quá. Sao lại làm cử chỉ đó với bố cậu chứ?"
Theo sự di chuyển ống kính cầm tay của Mai Lợi Quân, trong khung hình xuất hiện một cô bé tóc buộc hai búi, đang vỗ vai Mai Phương mắng cậu.
"Là tớ là tớ kìa! Woa, hồi đó tớ cũng đáng yêu ghê."
"Mười năm trước mười năm sau nói y chang nhau, cậu cũng hay thật đấy."
Hạ Duyên đang mắng Mai Phương, rồi lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài ống kính: "Lâm Hữu Hề, đừng có hít nước mũi vào nữa, như thế là ăn nước mũi đấy, bẩn lắm. Phải dùng khăn giấy, phải giữ vệ sinh!"
Hạ Duyên chạy bộ về phía Lâm Hữu Hề với mái tóc rối bù. Lúc 6 tuổi, Lâm Hữu Hề trông giống như một đứa trẻ hoang được nhặt từ đống rác, bề ngoài lôi thôi đến mức Hạ Duyên và Mai Phương nhìn thấy cũng không nhịn được, vội vàng kéo Lâm Hữu Hề đang định tắt tivi lại.
"Thứ này có gì hay đâu. Mau... mau tắt đi..."
"Không không không! Phải xem, phải xem! Không xem cái này thì tớ sắp quên mất Hữu Hề hồi nhỏ trông như thế nào rồi!"
Mai Phương từ phía sau ôm lấy eo Lâm Hữu Hề, còn Hạ Duyên thì nắm lấy hai cánh tay của cô. Mọi người cùng nhìn vào màn hình tivi, nơi hình ảnh cô bé Lâm Hữu Hề đang được cô bé Hạ Duyên hướng dẫn cách xì mũi, sau đó được Hạ Duyên dẫn đến trước bàn trà, nhìn chiếc bánh kem và mút tay, rồi nước mũi lại từ từ chảy xuống. Trong khung hình vang lên giọng của bố Mai Phương, Mai Lợi Quân:
"Hạ Duyên, Lâm Hữu Hề lại chảy nước mũi rồi, giúp bạn lau đi cháu."
"À dạ, vâng ạ."
Cô bé Hạ Duyên luôn kiên nhẫn giúp Lâm Hữu Hề lau nước mũi.
"Phụt ha ha ha ha ha ha ha ha!"
Hạ Duyên và Mai Phương cứ nhìn quá khứ như đứa trẻ hoang của Lâm Hữu Hề mà cười không ngớt. Lâm Hữu Hề vốn luôn tỏ ra lạnh lùng trước mặt mọi người, lúc này cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ và tức giận. Nhân lúc Mai Phương ôm cô từ phía sau, cô liên tục cọ xát vào cậu, muốn ép cậu buông tay. Đúng lúc này, đoạn video cũng đến hồi kết.
"Nào, Mai Phương, hãy ước đi!"
Cô bé Hạ Duyên giơ tay chỉnh lại chiếc mũ sinh nhật cho cậu bé Mai Phương, "Cậu phải nhớ nhé, khi ước đừng nói ra lời ước, nếu không điều ước sẽ không linh nghiệm đâu. Được rồi, giờ hãy nhắm mắt lại, chắp tay và bắt đầu ước đi..."
Lúc này, cậu bé Mai Phương luôn rất ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của cô bé Hạ Duyên. Cô bé Hạ Duyên cũng bắt đầu vỗ tay, Mai Lợi Quân tắt đèn.
Dưới ánh nến sáng rực, Hạ Duyên bắt đầu hát bài chúc mừng sinh nhật.
"Chúc cậu sinh nhật vui vẻ... Chúc cậu sinh nhật vui vẻ..."
Hạ Duyên vừa vỗ tay vừa hát, bên cạnh Lâm Hữu Hề cũng líu ríu hát theo, nhưng cô luôn ngẩng đầu nhìn Hạ Duyên.
Rồi đoạn video được ghi lại trong đĩa cũng kết thúc.
"Đây là buổi tiệc sinh nhật lần thứ 6 của A Phương, cũng là quá khứ đen tối của Hữu Hề khi còn nhỏ với chuyện ăn nước mũi... Tớ phải ghi lại lần nữa mới được."
"Chuyện này không cần ghi lại đâu."
Lâm Hữu Hề lạnh lùng nói, "Cậu không nghĩ rằng những thứ như thế này nên chôn vùi cùng với ký ức sao?"
"Tớ không, tớ không đồng ý."
Hạ Duyên cầm chặt chiếc đĩa, không chịu đưa cho Lâm Hữu Hề đang tỏ ra cứng rắn, "Đây là kỷ niệm đẹp nhất của chúng ta, tớ không muốn phá hủy nó!"
"Duyên Duyên à, nếu cậu cứ thế này, tớ thực sự sẽ tức giận đấy."
"Tức giận cũng vô ích! A Phương... mau giúp tớ!"
Dưới ánh mắt lạnh lùng của Lâm Hữu Hề, Mai Phương giành lại chiếc đĩa.
"Chúng ta sau này không phát nữa, Hữu Hề sẽ giận đấy. Nhưng đừng hủy đi nhé? Nếu cái này bị hủy, sau này sẽ không bao giờ tìm lại được nữa. Hữu Hề, cậu nghĩ sao?"
"..."
Sau một hồi im lặng, Lâm Hữu Hề gật đầu, rồi nói tiếp, "Chúng ta tiếp tục xem đi."
"Sao vậy... Hữu Hề, cậu đã nghĩ thông rồi sao? Ký ức trong quá khứ tớ thấy không có gì đáng xấu hổ cả, trẻ con ai chẳng thế chứ. Hồi nhỏ tớ cũng rất là..."
Hạ Duyên vừa dứt lời, Lâm Hữu Hề đã lên thay đĩa.
Khác với những đĩa khác, chiếc đĩa này có ghi rõ ngày 1/6/2004. Ngay lập tức có thể nhận ra đây là video quay ngày Quốc tế Thiếu nhi.
Trên màn hình TV, xuất hiện một cảnh tượng khiến Hạ Duyên cảm thấy không ổn.
"Tiếp theo đây, xin mời thưởng thức tiết mục ca múa《Mở Lòng》do bạn Hạ Duyên, lớp Điện Giáo 2 trình bày!"
Trên sân khấu mang đậm phong cách "quê mùa", Tiểu Hạ Duyên tay cầm cây đũa phép, mặc bộ trang phục ma pháp thiếu nữ tự may, bước lên sân khấu.
Tiểu Hạ Duyên lên sân khấu mà không có phần giới thiệu trước, cô bé tạo dáng giống như trong anime, kèm theo lời thoại khiến người ta xấu hổ vô cùng:
"Chìa khóa hãy cho ta thấy những quyền năng bí mật để chống lại bóng tối, hãy mang đến phép màu kỳ diệu. Nhân danh chủ nhân của những thẻ bài, Tiểu Anh ta ra lệnh cho ngươi - CHIẾN ĐẤU!" [note71110]
"Đủ rồi đủ rồi! Đừng phát nữa!"
Lần này, người bị kích động lại là Hạ Duyên, cô hét lên đòi tắt màn hình TV. Lâm Hữu Hề đã chuẩn bị sẵn, chặn cô lại. Mai Phương, kẻ đang ngồi xem vui và làm nhiệm vụ "dập lửa", đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội trêu chọc Duyên Duyên. Cậu ôm chặt lấy Duyên Duyên giống như lúc ôm Hữu Hề, Hữu Hề cũng không cho cô cơ hội giãy giụa.
"Bộ đồ này đẹp thật đấy, là do cô Du tự may cho cậu đúng không? Điệu nhảy này tớ nhớ là cậu tự biên đạo, rất giỏi đấy, chỉ là lớp trang điểm này, thật sự rất... quê mùa đấy... hahaha..."
Hạ Duyên mặc đồ cosplay, mặt đánh phấn hồng, trên đầu điểm một trái tim đỏ, mí mắt lấp lánh lớp phấn mắt màu xanh lá và vàng, lông mi giả dài ngoằng. Cô vừa ôm mặt xấu hổ, vừa khóc hu hu.
"Ký ức trong quá khứ tớ thấy không có gì đáng xấu hổ cả, trẻ con ai chẳng thế. Đừng như vậy chứ, Duyên Duyên..."
Lâm Hữu Hề vừa nhẹ nhàng an ủi Hạ Duyên, vừa dùng chính lời của cô khi nãy để khuyên cô đối mặt với quá khứ.
Hữu Hề này thật là, giết người còn muốn đâm vào tim nữa...
"A Phương à... Chú Mai bị sao vậy? Sao lại quay video tiết mục của tớ nữa chứ?"
"À... cái đó... thì... là... tại..."
Sau khi tiết mục "quê mùa" của Hạ Duyên kết thúc, camera chuyển sang quay cảnh Mai Phương đang đứng một bên.
"Quay xong chưa bố?"
"Quay xong rồi quay xong rồi. Thằng nhóc này... Quả nhiên là đang thích Hạ Duyên đúng không? Lại còn bắt bố quay video tiết mục của con bé nữa."
"Nói chung là rất thú vị mà."
Mai Phương cười khúc khích nói: "Sớm muộn gì cũng có ngày, con sẽ cho Hạ Duyên lớn xem cái này, cậu ấy nhất định sẽ rất vui cho xem."
"Thằng nhóc này, tâm địa xấu xa thế..."
Đoạn video đến đây đột ngột dừng lại.
Nhưng cuộc chiến ngoài đời thực vẫn chưa kết thúc.
"MAI!!!! PHƯƠNG!!!"
Hạ Duyên thoát khỏi sự kiềm chế của Lâm Hữu Hề, quay đầu lại đỏ mặt chất vấn Mai Phương:
"Bây giờ cậu đã thấy rồi đấy, thấy cảnh "chết xã hội" của tớ rồi đấy. Đợi chờ suốt bảy, tám năm, giờ cậu hài lòng chưa? Hả?"
"Tớ... Tớ lúc đó còn nhỏ... không hiểu chuyện thôi mà!"
"Nhỏ mà đã nhiều ý đồ xấu như vậy rồi. Chẳng trách lớn lên càng trở nên xấu xa hơn!"
Hạ Duyên ngồi đè lên Mai Phương, đánh cậu một trận mới tạm nguôi giận.
Lâm Hữu Hề vừa tận hưởng không khí vui vẻ của sự kiện "chết xã hội" này, vừa thay một đĩa mới vào.
"Giờ thấy gì tớ cũng không cảm thấy ngạc nhiên nữa."
Hạ Duyên ôm đầu gối ngồi xổm xuống đất, Mai Phương gãi đầu ngồi xuống bên cạnh.
"Nghĩ thoáng lên đi. Lần sau có lẽ sẽ là cảnh "chết xã hội" của tớ đấy..."
"Ừ, cũng đúng... đúng vậy."
Hạ Duyên vừa dứt lời, màn hình tivi lại chuyển cảnh, nhưng lần này không phải là đoạn video quay lại, mà là chương trình thời sự của đài truyền hình huyện Bạch Mai.
Mấy phút đầu phát những tin tức bình thường, khiến Mai Phương và mọi người tưởng nhầm là lấy sai đĩa.
"Có nên đổi đĩa khác không?"
"Ừ... Đợi thêm chút, đợi thêm chút xem..."
Lúc này Mai Phương đã nghĩ đến điều gì đó.
Sau một chương trình, phát thanh viên thời sự của huyện Bạch Mai bắt đầu đọc tin tức mới.
"Tháng 6 là mùa sắp tốt nghiệp, dù là các em nhỏ mẫu giáo hay các bạn học sinh cấp hai, chắc hẳn đều có nhiều cảm xúc phức tạp về việc tốt nghiệp. Bây giờ chúng ta hãy cùng đến lớp Lá - 2 của trường mẫu giáo Lương Thực, xem các em nhỏ trong lớp nghĩ gì nhé!"
"À, là lần đó..."
Hạ Duyên cuối cùng cũng nhớ ra mục đích ghi đĩa này.
Nhưng lần này cả ba đều không vội tắt tivi nữa. Có lẽ sau một lần "chết xã hội", họ chẳng còn gì phải sợ nữa.
Trên màn hình tivi lại xuất hiện hình ảnh thiên thần nhỏ Hạ Duyên, cô bé đang cười gượng để giữ lịch sự nhưng không kém phần ngượng ngùng trước mặt phát thanh viên.
"Chào bạn nhỏ, em có thể giới thiệu bản thân với các bạn khán giả trước màn hình không?"
"Được ạ!"
Tiểu Hạ Duyên vẫy tay vào khoảng không trước ống kính, ánh mắt hoàn toàn nhìn sai hướng.
"Chào mọi người, tên em là Hạ Duyên, là học sinh lớp Lá - 2 trường mẫu giáo Lương Thực. Năm nay 5 tuổi, nhưng một tháng nữa là sinh nhật 6 tuổi rồi. Sở thích của em là chơi đàn piano. Trò chơi yêu thích nhất là trò chơi gia đình! Và... em rất thích làm mẹ!"
"Phụt..."
"Chuyện thích làm mẹ này, đúng là từ năm 6 tuổi đã bắt đầu rồi."
Hạ Duyên cũng cảm thấy khó tin.
Trong video thu lại chương trình truyền hình này, người dẫn chương trình đã hỏi Tiểu Hạ Duyên về những người bạn mà cô ấy không nỡ rời xa. Tiểu Hạ Duyên liệt kê rất nhiều người bạn thân thiết từ thời mẫu giáo nhưng giờ đây đã hoàn toàn không còn liên lạc.
Tất nhiên, Mai Phương và Lâm Hữu Hề được xếp vào danh sách đó rõ ràng vẫn là đặc biệt nhất.
"Bạn nhỏ mà em thích nhất là Lâm Hữu Hề!"
"Tại sao lại là bạn ấy vậy?"
"Bởi vì... em cảm thấy Lâm Hữu Hề rất giỏi ạ! Cậu ấy có thể làm nhiều việc mà em không dám làm, và... cậu ấy cũng rất đáng yêu nữa. À... quan trọng nhất là..." Tiểu Hạ Duyên cười tươi nói, "Cậu ấy chắc chắn cũng thích em nhất!"
"Ha ha... ngọt ngào quá đi mất."
Mai Phương ở bên cạnh buông lời châm chọc, khiến Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề đồng loạt đánh cậu một cái.
Tiếp theo trong video, người dẫn chương trình của đài truyền hình cũng hỏi Lâm Hữu Hề, sau đó là cảnh Hữu Hề áp sát vào tai Mai Phương thì thầm đáp.
"Hữu Hề lúc đó cũng đáng yêu quá! Không chịu nổi mà!"
"Tớ thật sự rất thích động tác này..."
Lâm Hữu Hề vừa nói vừa đè cả người lên lưng Mai Phương, bắt chước bản thân lúc nhỏ trong video, khẽ nói bên tai cậu: "Bây giờ cậu nghe thấy giọng nói như vậy, có cảm thấy phấn khích không?"
"Phấn khích, tất nhiên là phấn khích rồi... nên cậu đừng trêu tớ nữa."
"Không đâu nhé."
Lâm Hữu Hề lợi dụng lúc Hạ Duyên đang chăm chú xem video, cố tình dính chặt vào Mai Phương, tay còn luồn vào trong cổ áo cậu.
Ngay lúc này, trong video người dẫn chương trình lại hỏi Hạ Duyên một câu hỏi.
"Vậy, trong số các bạn nam trong lớp, ai là người thân với em nhất vậy?"
Ống kính theo hướng Tiểu Hạ Duyên chỉ, dừng lại trên người Mai Phương.
Lúc này, Lâm Hữu Hề đang đặt hai tay lên vai Mai Phương, vẻ mặt lo lắng.
"Là... Mai Phương!"
"Vậy em có thích Mai Phương không?"
Tiểu Hạ Duyên trả lời một cách dứt khoát và ngây thơ: "Thích chứ."
Nhìn thấy cảnh này, Hạ Duyên không còn bận tâm về việc mình "chết xã hội" nữa, mà cảm thấy một nỗi cảm khái khó tả.
Cái "thích" ngày đó... Sao có thể đơn giản đến vậy...
Khi phóng viên hỏi lý do, Hạ Duyên trong chương trình truyền hình đã thẳng thắn đưa ra lý do.
"Bởi vì, bởi vì, bởi vì mẹ nói, con gái đối với tình cảm nhất định phải chung thủy, đã thích cậu con trai này thì không thể đồng thời thích cậu con trai khác. Chỉ có thể kết hôn với cậu ấy, sinh "mao mao" với cậu ấy."
Ống kính còn đặc biệt quay cảnh biểu cảm ngạc nhiên của Mai Phương nhỏ và vẻ mặt trầm lặng của Lâm Hữu Hề nhỏ.
"Ồ, chị hiểu rồi nha, em rất chung thủy trong tình cảm nhỉ... Vậy chắc chắn em muốn sinh "mao mao" với bạn nhỏ Mai Phương rồi nhỉ?"
Tiểu Hạ Duyên lúc này có chút ngượng ngùng, "Có thể... có thể ạ! Mà em thích con gái hơn cơ, phải sinh con gái mới tốt..."
Chương trình truyền hình đến đây bị cắt ngang, video dừng lại ở cảnh Hạ Duyên cười tươi nói muốn sinh con gái.
Ba người không bị xấu hổ đến mức muốn chết tại chỗ nữa, mà chỉ cúi đầu, có chút ngại ngùng.
"Tớ... tớ đã quên mất chuyện này rồi... Chắc cũng gần mười năm rồi nhỉ, hehe..."
"Tớ còn nhớ một chút."
Lâm Hữu Hề đứng bên cạnh cười nói, "Tớ nhớ lúc đó Duyên Duyên nói với tớ rằng cậu ấy rất tức giận, nói rằng A Phương lúc đó không muốn đeo nhẫn với cậu ấy, cũng không muốn sinh "mao mao" với cậu ấy."
"Có... Có chuyện đó sao?" Mai Phương gãi đầu, "Tớ quên mất rồi."
"Vậy à..."
Thực ra, Mai Phương không hề quên.
"Tình cảm trẻ con kiểu chơi trò gia đình, chỉ là sự ngây thơ, hồn nhiên của tuổi thơ."
Đó là lý do ban đầu khiến Mai Phương từ chối đeo nhẫn với Hạ Duyên.
Cậu không muốn lừa dối tình cảm của một đứa trẻ.
Nhưng giờ đây, mười năm đã trôi qua.
Cậu và Hạ Duyên vẫn ở bên nhau.
Trải qua bao nhiêu chuyện, Hạ Duyên vẫn thích cậu ấy.
Họ thậm chí đã hôn nhau vào ngày hôm qua.
Nhưng cậu vẫn không thể chấp nhận tình cảm này của Hạ Duyên.
Bởi vì cậu không thể trở thành chàng trai chung tình như Hạ Duyên mong muốn.
Thích một cô gái thì không thể đồng thời thích cô gái khác, chỉ có thể kết hôn với cô ấy, sinh "mao mao" với cô ấy.
Những điều đó, Mai Phương hiện tại đều không thể làm được.
Còn những gì mình có thể làm bây giờ...
Đúng lúc này, Lâm Hữu Hề bỗng vỗ tay đề nghị, "Xem mấy thứ ở đây cũng gần xong rồi, cái đĩa CD này tớ nghĩ có thể mang đi. Còn một số sách có thể đóng hộp mang theo, những thứ khác thì tớ nghĩ không cần..."
"Đợi chút... Hình như còn một số thứ. Tớ nhớ là để trong một cái hộp."
Thế là Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề lại cùng Mai Phương vào phòng tìm kiếm. Cuối cùng Mai Phương cũng lôi ra được một cái hộp sắt.
"Trong này đựng cái gì vậy?"
"Chắc là... ký ức đẹp nhất thời thơ ấu."
Mai Phương nhẹ nhàng xoay mở khóa mật mã của hộp sắt, mở nó ra và đổ hết mọi thứ bên trong ra.
Những thứ trong hộp sắt khiến Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề lập tức chìm đắm vào vô vàn ký ức về quá khứ.
Có chú hổ vải màu cam tự làm mà Hạ Duyên tặng, có chiếc ví nhỏ mà Lâm Hữu Hề từng tặng, có chiếc trâm cài tóc mà Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề tặng Mai Phương làm kỷ niệm khi tưởng cậu ấy thật sự sẽ rời đi, có bức ảnh chụp chung ngả màu của ba đứa hồi nhỏ, thậm chí còn có tờ giấy nợ 10 tệ mà Mai Phương mượn Hạ Duyên mãi chưa trả.
Tuy nhiên, Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề không hẹn mà cùng cầm lên một món đồ tưởng chừng chẳng có gì đặc biệt.
Hai con hạc giấy.
Con hạc giấy mà Hạ Duyên cầm là một con hạc màu hồng tinh xảo, còn con hạc màu xanh nhạt mà Lâm Hữu Hề cầm lại có vẻ nhăn nhúm.
"Tớ nhớ... tớ vẫn nhớ..."
Hạ Duyên ôm mặt, chìm đắm trong vô vàn cảm xúc. Không lâu sau, hai người kia nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào của cô.
Lâm Hữu Hề nhẹ nhàng xoa lưng Hạ Duyên, giọng cô tràn đầy sự dịu dàng.
"Vì vậy, tớ đã nói với Duyên Duyên từ lâu rồi còn gì. Rằng A Phương cậu ấy..."
Ngay từ khi còn rất nhỏ, đã định sẽ ở bên chúng ta mãi mãi rồi...
Không chỉ vì tình bạn trong sáng thuở ấu thơ, mà còn vì lời hứa cả đời không bao giờ quên ấy.
Hạ Duyên mím môi, đưa ngón tay út của mình ra phía Mai Phương và Lâm Hữu Hề.
"Các cậu còn nhớ lời hứa hồi nhỏ của chúng ta không?"
"Cho đến bây giờ, ba đứa chúng ta đều đã thực hiện rất tốt đấy."
Trừ mình và Hữu Hề...
Dĩ nhiên sau đó bọn minh cũng đã làm lành rồi.
"Nhưng dù sao đi nữa... tớ vẫn muốn cập nhật lại lời hứa của chúng ta, vì bây giờ tình hình đã khác rồi. Các cậu thấy thế nào? Được chứ?"
Mai Phương và Lâm Hữu Hề mỉm cười gật đầu, hiểu ý mà đưa ngón tay út của mình ra.
Ba ngón tay út của ba người quấn lấy nhau.
"Ba đứa chúng ta, từ nay về sau, vẫn không được cãi nhau, vẫn phải tiếp tục ở bên nhau... Phải, mãi mãi ở bên nhau. Ngoéo tay..."
Mai Phương và Lâm Hữu Hề cùng đồng thanh đáp lại theo giọng của Hạ Duyên.
"Ngoéo tay~ Treo móc~ Một trăm năm... không thay đổi!"


10 Bình luận
Cơ mà t thích huyền thoại đôi cánh hơn
chợt nhận ra mình quên mất waifu đời đầu rồi, buồn>D