Trùng Sinh Rồi Mới Phát H...
Tào Man Quân | 曹瞒君
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 03: Cao Trung

Chương 69: Đây chẳng phải là làm càn sao? (C199)

9 Bình luận - Độ dài: 1,951 từ - Cập nhật:

    Cô Du đứng bên cạnh quan sát biểu hiện của con gái mình. Dĩ nhiên cô rất vui nếu Mai Phương có thể trở thành con rể của mình, bởi cậu cũng là đứa trẻ mà cô nhìn nó lớn lên từ nhỏ, cả hai bên đều hiểu rõ về nhau, chắc chắn sẽ không phụ lòng Duyên Duyên, cũng có thể mang lại hạnh phúc cho Duyên Duyên.

    Duyên Duyên nhà chúng ta chắc chắn là thích A Phương rồi.

    Nhưng A Phương có thích Duyên Duyên không?

    Nhìn bây giờ thì có vẻ là thích.

    Nhưng bên phía Hữu Hề kia... cũng không biết đến lúc đó hai đứa nó sẽ dự định đối mặt như thế nào.

    Thôi, làm bố mẹ thì cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất.

    Sau khi ăn cơm xong ở nhà Hạ Duyên, Mai Phương vừa về đến nhà liền bị mẹ là Hướng Hiểu Hà mắng một trận. Lúc này bà đang ngồi trong phòng với Mai Nhã cán bột làm bánh.

    Hướng Hiểu Hà vừa mắng Mai Phương vừa lẩm bẩm:

    "Rốt cuộc thằng nhóc con là con cái của nhà Duyên Duyên hay là con cái của nhà họ Mai chúng ta thế hả? Ngày nào cũng long nhong không có nhà, giống cái thứ gì vậy chứ! Làm gì có ai như con, suốt ngày đưa khuỷu tay ra ngoài [note71134] thôi."

    Mai Nhã ngồi bên ngẩng đầu lên phản bác, "Đợi sau này chị Duyên Duyên lấy anh hai, vậy thì hết đưa khuỷu tay ra ngoài nữa rồi phải không ạ?"

    "Con nói thì hay rồi! Có ở bên Duyên Duyên hay không còn chưa chắc đâu."

    Hướng Hiểu Hà vỗ nhẹ lên đầu con gái, tiếp tục cán bột và phàn nàn.

    "Thật là, đàn ông trong nhà này chẳng ai đáng tin cả, bảo mua chai dấm mà mãi cũng chẳng thấy người đâu."

    Mai Phương gãi đầu nhìn quanh, "Bố con đâu rồi ạ?"

    "Tiệc rượu ở cục chứ đâu, lại đi tiếp khách rồi. Bố con bây giờ là cục trưởng Mai rồi, bốn phương tám hướng [note71135] khắp nơi đâu đâu cũng có người đến thăm ông ấy."

    "Công việc của bố là vậy mà... Để con đi mua dấm cho mẹ ngay đây."

    "Không cần đâu anh hai, Tiểu Nhã đã mua xong rồi!"

    Mai Nhã vui vẻ nói, "Bây giờ em đã có thể tự đi siêu thị rồi, giỏi lắm đó nha."

    "Ừ, con giỏi quá cơ. Con bắt anh hai con phải tiết kiệm, dành tiền mua mô hình máy bay cho con. Ở Giang Thành sinh hoạt phí của thằng bé vốn đã khốn khó chật vật, điều kiện sống cũng không tốt, con không biết thông cảm cho anh hai con thì thôi đi. Mấy đứa nhóc nhà họ Mai đúng là chẳng đứa nào hiểu chuyện cả, không đứa nào khiến người lớn bớt lo được."

    Trước đó Mai Phương đã hứa mua cho Mai Nhã mô hình máy bay, mới đây đã gửi về nhà ở Bạch Châu. Mai Phương giải thích đầu đuôi câu chuyện, Hướng Hiểu Hà vì thế mà mắng Mai Nhã và Mai Phương cả buổi tối, bây giờ lại bắt đầu lải nhải. Phải nói rằng càng lớn tuổi Hướng Hiểu Hà càng trở nên hay cằn nhằn.

    Mai Nhã cảm thấy có lỗi nên không dám nói nhiều, chỉ im lặng cúi đầu làm bánh cho mẹ.

    Vì vậy Mai Phương cũng ngồi xuống cùng làm bánh, trải qua một khoảng thời gian tương đối hòa thuận giữa ba mẹ con.

    Chiều nay là khoảng thời gian hiếm hoi không có Duyên Duyên và Hữu Hề bên cạnh, Mai Phương trước tiên dành thời gian bên mẹ, sau đó bắt đầu giám sát em gái Mai Nhã làm bài tập.

    Lấy danh nghĩa của Hữu Hề ra để nhắc nhở rất hiệu quả, bây giờ dù chị Hữu Hề không đến Mai Nhã cũng có thể nghiêm túc làm bài tập.

    Ngồi muộn thêm xíu nữa thì gia đình bác cả của Mai Phương cũng đến, dẫn Mai Phương và Mai Nhã cùng đi làm lễ mừng năm mới [note71136]. Sau khi đi tảo mộ ở quê về thì trời đã xế chiều.

    Mai Phương mệt mỏi cả ngày, vừa định nằm xuống nghỉ ngơi thì điện thoại lại vang lên nhạc chuông đặc biệt của Lâm Hữu Hề.

    Sao về nhà rồi còn gọi điện cho mình nữa vậy...

    Hữu Hề cũng coi trọng nghi thức quá nhỉ.

    Có điều ngọt ngào như này cũng được.

    Cậu mở điện thoại nghe máy, định hỏi xem có chuyện gì thì từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng Hữu Hề đang tranh cãi với ai đó. Lâm Hữu Hề và đối phương đối đầu gay gắt, cãi nhau kịch liệt.

    Mai Phương chỉ nghe loáng thoáng vài câu đã lập tức nhảy dựng khỏi giường, vội vàng mặc quần áo rồi lao ra ngoài.

    "Con làm sao vậy... vội vã thế."

    Hướng Hiểu Hà từ trong bếp bước ra, "Giờ sắp ăn cơm rồi, con lại định sang nhà Duyên Duyên hay Hữu Hề ăn hả?"

    "Mẹ ơi, mẹ mau hỏi bố xem bao giờ về."

    Mai Phương vừa mặc áo bông vừa nói với mẹ, "Ông cậu của Hữu Hề lại đến nhà cậu ấy gây chuyện rồi. Giờ chú Lâm không có nhà, chỉ có cậu ấy và dì Lương thôi, con phải đến giúp cậu ấy "giữ vững trận địa" cái."

    "Thế thì con đi nhanh đi!"

    Hướng Hiểu Hà vừa nói vừa lau tay. Chuyện ông cậu lưu manh mắc dịch của Lâm Hữu Hề bà cũng nghe nhiều rồi, "Đi thôi! Mẹ đi với con. Cái ông cậu của Hữu Hề đúng là đồ tai họa mà, giờ lại đến gây rối cho nhà bọn họ."

    "Không sao đâu ạ, đông người lắm chuyện phiền phức lắm. Mẹ đi con sợ lại càng ồn ào hơn, con đi một mình là được rồi. Mẹ cứ đợi bố về, rồi bảo bố đến nhà Hữu Hề xem sao."

    Ngay lúc Mai Phương hối hả đạp xe đến nhà Lâm Hữu Hề, điện thoại của cậu vẫn đang trong trạng thái nghe máy với Hữu Hề.

    Đầu dây bên kia, người cậu của Lâm Hữu Hề là Du [note71137] Tiểu Binh đang tỏ thái độ vô cùng xấc xược. Ông ta dường như đã quyết tâm đột nhập vào nhà họ Lâm, lấy đi "thứ thuộc về mình".

    Nhà Mai Phương và nhà Lâm Hữu Hề cách nhau không xa, khi Mai Phương vội vã đạp xe đến nơi thì phát hiện sân nhà đã ngổn ngang bừa bộn.

    Lâm Hữu Hề ngồi trên bậc đá cùng mẹ kế Lương Mỹ Quyên, giúp dì ấy giữ vết thương, vẻ mặt lo lắng bất an. Trên trán Lương Mỹ Quyên vẫn còn vết máu đỏ tươi, dì đang an ủi Lâm Hữu Hề.

    Mai Phương vội vàng xuống xe, không đợi Hữu Hề đứng dậy đã chạy đến bên cô, lúc này trong nhà vẫn còn nghe thấy tiếng lục lọi ầm ĩ.

    "Ông cậu mắc dịch kia vẫn còn trong nhà à? Dì Lương bị thế nào vậy... Cậu có sao không? Có cần tớ đưa dì đi viện ngay không."

    "Dì không sao... Chỉ cần Hữu Hề không sao là được." Lương Mỹ Quyên lắc đầu, "Chỉ là cái ông cậu này của Hữu Hề... Đúng là tạo nghiệp mà."

    Lâm Hữu Hề sau khi Mai Phương đến lập tức trở nên bình tĩnh hơn nhiều. Cô từng lời từng chữ giải thích cho Mai Phương nghe đầu đuôi sự việc...

    "Hôm nay ông cậu tớ bảo nhất định phải đến nhà tớ đòi giấy chứng nhận nhà đất để thế chấp vay tiền. Tớ bảo ông ấy đợi bố tớ về rồi hãy tính, nhưng ông ta nói hôm nay nhất định phải làm xong, cuối cùng ổng đã cố xông vào nhà tớ để tìm. Tớ định đóng cửa để không cho ông ta vào nhà thì ông ta liền đánh tớ... Dì Mỹ Quyên vì bảo vệ tớ đã bị ông ấy xô ngã và bị thương."

    "Ông ta nhất định phải có giấy chứng nhận nhà đất để làm gì chứ? Trên đó bây giờ chắc là tên của bố cậu, nếu không có sự đồng ý của chủ hộ, làm sao ông ta có thể thế chấp nhà đất được?"

    "Ông ấy nói "phía trên" có người quen, chỉ cần một trong hai giấy chứng nhận đất và nhà có tên ông ấy là có thể vay tiền được."

    "... Đây chẳng phải là làm càn sao?"

    Mai Phương rút chiếc điện thoại vẫn đang duy trì kết nối cuộc gọi từ nãy giờ, tắt và lưu lại đoạn ghi âm cuộc gọi, đưa cho Lâm Hữu Hề.

    "Cái này cậu cầm trước đi, rồi đưa điện thoại của cậu cho tớ."

    Lâm Hữu Hề lắc đầu, "Cậu định đi chụp ảnh bằng chứng ông cậu tớ đột nhập vào nhà dân phải không? Để tớ đi cùng cậu."

    Mai Phương không ngờ suy nghĩ của mình lại bị Lâm Hữu Hề nhìn thấu ngay lập tức, xem ra cô ấy cũng đã nghiên cứu rất kỹ từ trước.

    "Tất nhiên tớ ủng hộ cậu dùng vũ khí pháp luật để đối phó với ông cậu nhà cậu, nhưng đây là chuyện liên quan đến việc đưa ông ấy vào tù, cậu phải cẩn thận đấy."

    "Tớ tin bố tớ nhìn thấy cảnh tượng này chắc chắn cũng sẽ tức giận. Lùi một vạn bước [note71138] mà nói, nếu ông ấy thật sự vẫn nhát gan mà tha cho ông cậu tớ lần nữa, thì lần này tớ cũng không thể để ông cậu mắc dịch đó muốn làm gì thì làm được"

    "Tớ không phải bố tớ, cũng không phải mẹ tớ... nhưng tớ sẽ không khoan nhượng bất kỳ ai làm càn quậy phá trong nhà tớ."

    "Ừ, chỉ cần cậu kiên định quyết tâm như vậy, tớ sẽ luôn ủng hộ cậu."

    Lâm Hữu Hề và Mai Phương đã quyết định sẽ gọi điện nhờ sự giúp đỡ của chú cảnh sát. Lúc này Hạ Duyên cũng vội vàng đạp xe đến.

    "Hộc... Tớ nghe dì Hướng gọi điện nói... liền chạy đến ngay... Bây giờ... bây giờ thế nào rồi... Dì Lương, trán của dì..."

    Hạ Duyên vội vàng lấy khăn giấy trong túi ra lau vết thương cho dì.

    "Không sao... Dì không sao..."

    "Duyên Duyên, cậu đến đúng lúc đấy."

    Mai Phương nhắc nhở Hạ Duyên, "Phiền cậu đưa dì Lương đến bệnh viện hoặc về nhà cậu xử lý vết thương trước đi nhé."

    "Thế còn các cậu?"

    Hạ Duyên nghe thấy tiếng đập vỡ đồ đạc đáng sợ từ trong nhà vọng ra, lập tức giật mình.

    "Là... ông cậu của Hữu Hề đó sao?"

    Hạ Duyên đương nhiên muốn đi cùng Mai Phương và Lâm Hữu Hề, nhưng nhìn thấy dì Mỹ Quyên vẫn đang chảy máu, lập tức nghiến răng nói, "Các cậu cẩn thận đấy, đừng để bị thương.   Tớ đưa dì Lương đến bệnh viện trước."

    Mai Phương gật đầu, "Ừ, cậu cứ đưa dì đi trước đi. Bên này cũng sẽ không xảy ra xung đột gì đâu. Đợi chú cảnh sát hoặc bố tớ đến giải quyết."

    Chụp vài tấm ảnh thôi mà...

    Đây là cơ hội tốt để giải quyết dứt điểm vấn đề của ông cậu này.

    Cả Lâm Hữu Hề và Mai Phương đều không muốn bỏ lỡ cơ hội này.

Ghi chú

[Lên trên]
Gốc là "胳膊肘往外拐". 1 thành ngữ bên TQ, ý đại loại là đưa tay ra giúp người ngoài thay vì người nhà. Ở VN thì có câu "Việc nhà lười nhác việc cô bác thì siêng năng", "Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" ấy
Gốc là "胳膊肘往外拐". 1 thành ngữ bên TQ, ý đại loại là đưa tay ra giúp người ngoài thay vì người nhà. Ở VN thì có câu "Việc nhà lười nhác việc cô bác thì siêng năng", "Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" ấy
[Lên trên]
Gốc là "十裡八鄉" - "Thập lý bát hương". Dịch nôm na là mười dặm tám làng hoặc bốn phương tám hướng
Gốc là "十裡八鄉" - "Thập lý bát hương". Dịch nôm na là mười dặm tám làng hoặc bốn phương tám hướng
[Lên trên]
Gốc chỗ này là "辭歲迎新" - "Từ Tuế Nghênh Tân". Trong đó Từ là từ biệt, Tuế là năm hoặc tuổi. Tống Cựu Nghênh Tân cũng được nhưng mình đi hỏi tham khảo qua thì có người cho biết nên giữ lại là Từ Tuế Nghênh Tân
Gốc chỗ này là "辭歲迎新" - "Từ Tuế Nghênh Tân". Trong đó Từ là từ biệt, Tuế là năm hoặc tuổi. Tống Cựu Nghênh Tân cũng được nhưng mình đi hỏi tham khảo qua thì có người cho biết nên giữ lại là Từ Tuế Nghênh Tân
[Lên trên]
Ờm... Đọc thì cũng là Du nhưng không mẹ Du của nhà Duyên Duyên nhé. Du của nhà Duyên Duyên là "俞", nghĩa phổ thông nhất là để biểu thị sự đồng ý, đáp ứng. Còn Du của mẹ Hữu Hề là "遊", nghĩa là "du lịch". Kể ra cũng là duyên phận :v
Ờm... Đọc thì cũng là Du nhưng không mẹ Du của nhà Duyên Duyên nhé. Du của nhà Duyên Duyên là "俞", nghĩa phổ thông nhất là để biểu thị sự đồng ý, đáp ứng. Còn Du của mẹ Hữu Hề là "遊", nghĩa là "du lịch". Kể ra cũng là duyên phận :v
[Lên trên]
Gốc chỗ này là "退一万步". Hiểu nôm na là đẩy một giả định đến giới hạn tận cùng, nhưng việc không thể xảy ra thì vẫn không xảy ra, việc không nên xảy ra thì vẫn không được phép xảy ra. Vì không tìm được thành ngữ nào tương đương nên mình giữ nguyên
Gốc chỗ này là "退一万步". Hiểu nôm na là đẩy một giả định đến giới hạn tận cùng, nhưng việc không thể xảy ra thì vẫn không xảy ra, việc không nên xảy ra thì vẫn không được phép xảy ra. Vì không tìm được thành ngữ nào tương đương nên mình giữ nguyên
Bình luận (9)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

9 Bình luận

Tfnc
Mà dùng suy đi tính lại chắc cũng được, chỉ là ghép vào câu không hay lắm (chắc thế)
Xem thêm
Liếm trans cái 😋
Xem thêm
CHỦ THỚT
TRANS
cmn 4h sáng rồi á ní? Mình còn đang định tự bóc tem bản thân á?
Xem thêm
@WanVultz: mới dậy xem doibongtoiyeu đá xong ní ơi
Xem thêm
Xem thêm 2 trả lời