Trùng Sinh Rồi Mới Phát H...
Tào Man Quân | 曹瞒君
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 03: Cao Trung

Chương 68: Chú Trương à, chú ăn nhiều một chút (C198)

14 Bình luận - Độ dài: 1,845 từ - Cập nhật:

    Nói đến cũng thật là trùng hợp, lúc Mai Phương dùng chiếc hộp sắt đựng những vật kỷ niệm này, cậu ấy thực sự không nghĩ rằng sẽ có một ngày như thế này. Đây chỉ đơn giản là những thứ cậu ấy lưu giữ để làm kỷ niệm.

    Thực ra, trong rất nhiều tác phẩm truyện, thường có những tình tiết về việc chôn giấu những lời hứa trong quá khứ vào chiếc hộp, rồi mười năm sau mới mở ra. Ban đầu, Mai Phương cũng muốn cùng Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề chơi trò này, tạo nên một ký ức tuổi thơ đẹp đẽ.

    Tuy nhiên, sau khi khảo sát một vòng ở quê nhà, cậu ấy phát hiện ra rằng mặt đất trong khu vực thành phố hầu như đều là đường nhựa hoặc bê tông. Những con đường đất không có địa điểm đáng nhớ, và rất có thể sẽ trở thành nền móng sau khi bị giải tỏa, nên không có chỗ nào thích hợp để chôn chiếc hộp sắt của cậu ấy.

    Vì vậy, cậu ấy đành để chiếc hộp sắt ở nhà. Nhưng sau đó bận rộn với việc lập trình, viết code và quấn quýt bên Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề, hoàn toàn quên mất chuyện lưu giữ kỷ niệm.

    Lúc đó thật lòng mà nói, cậu còn chẳng đủ tự tin rằng mình có thể đi cùng Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề đến cuối con đường. Đây không phải là vấn đề về việc cậu ấy có đủ xuất sắc hay không.

    Những gì cậu ấy biết về mối quan hệ thanh mai trúc mã trong thực tế, cũng giống như những gì Vạn Siêu Hùng miêu tả, thực chất giống như một cặp oan gia hơn. Nghĩa là dù mối quan hệ rất thân thiết, nhưng hoàn toàn không có sự hấp dẫn giới tính, nên đương nhiên cuối cùng sẽ không đi cùng nhau.

    Tuy nhiên, bây giờ nhìn lại thì, mối quan hệ của người trùng sinh Mai Phương với hai cô bạn thanh mai trúc mã của mình thực sự rất khác so với những mối quan hệ thanh mai trúc mã nguyên bản khác.

    Những cặp thanh mai trúc mã nguyên bản trên con đường trưởng thành, ít nhiều đều từng làm những chuyện xấu hổ, cũng chắc chắn rằng đã có lúc trẻ con không chịu nhường nhịn nhau, vì thế chắc chắn đã xảy ra không ít cuộc cãi vã đỏ mặt tía tai, trong lòng khó tránh khỏi những nỗi niềm khó nói, và cả hai đều cảm thấy dù đối phương có ngoại hình xuất sắc đến đâu cũng chẳng có gì đáng nể.

    Nhưng ngoại trừ trận chiến nổi tiếng về việc đái dầm, biểu hiện của Mai Phương trong thời thơ ấu đối với hai cô bạn nhỏ có thể coi là một đòn "hàng duy đả kích". [note71112]

    Không cần bàn đến việc thể hiện khả năng trong các lĩnh vực như trò chơi, học tập (thời tiểu học), kỹ thuật (liên quan đến lập trình), từ nhỏ cậu ấy thậm chí còn hiểu rõ tâm tư của hai cô bạn hơn cả bố mẹ họ, luôn sẵn sàng đứng bên cạnh và suy nghĩ cho họ.

    Cậu ấy sẽ giúp hai cô bạn giải quyết những khó khăn trong cuộc sống, trong những cuộc tranh cãi cậu ấy luôn chủ động nhường nhịn và không so đo với họ.

    Tất nhiên điều quan trọng nhất vẫn là, vào những lúc hai cô bạn cần cậu ấy nhất, cậu ấy luôn xuất hiện kịp thời, đồng hành cùng họ vượt qua khó khăn.

    Một anh chàng trúc mã luôn mang lại hạnh phúc và sự đồng hành trong thời khắc quan trọng như vậy, ai lại muốn rời xa cậu ấy chứ?

    Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề cất những món đồ trở lại vào chiếc hộp sắt, rồi đưa lại cho Mai Phương.

    Hạ Duyên chợt nghĩ ra: "Nói đến đây, tớ cũng lưu giữ rất nhiều thứ từ hồi nhỏ, nhưng không đựng trong hộp như A Phương. Tớ nghĩ chúng ta có thể cùng đựng chung vào một chiếc hộp sắt, như vậy sẽ có nhiều thứ kỷ niệm hơn."

    "Cậu tự cầm lấy cũng được mà, sao lại phải bỏ vào hộp của tớ làm gì?"

    "Tất nhiên là để cùng nhau lưu giữ kỷ niệm rồi!"

    Hạ Duyên vừa nói vừa cười khúc khích, "Dù sao thì những món đồ kỷ niệm này đa phần cũng là thứ của ba đứa mình thôi, tớ muốn giữ chúng lại cùng nhau, mỗi năm lại thêm những thứ mới vào hộp."

    "Rồi sau này, sau rất nhiều năm nữa, những món đồ nhỏ bé đại diện cho con đường mà chúng ta đã cùng nhau đi qua, có thể mở một bảo tàng chủ đề thanh mai trúc mã đấy!"

    "Cậu nghĩ xa thật đấy!"

    Mai Phương vỗ nhẹ lên đầu Hạ Duyên, rồi chìm vào suy nghĩ.

    "Nhưng mà, nếu theo kế hoạch của cậu thì tớ phải chuẩn bị một cái hộp lớn hơn nữa mới được..."

    "Ừm ừm!"

    Hiện tại, lời hứa ngoéo tay của ba bạn nhỏ Mai - Hạ - Lâm không khác mấy so với lời hứa thuở bé, chỉ là đã bỏ đi cụm từ "mãi mãi là bạn tốt".

    Sau khi vào cấp ba, tình bạn của họ đã dần biến chất qua những lần "ăn vụng" cùng nhau và những đêm ngủ chung. Đây là điều không thể tránh khỏi khi bước vào tuổi dậy thì.

    Nếu bây giờ không thay đổi, thì sau này cũng sẽ không bao giờ thay đổi nữa...

    Lời hứa ngoéo tay của Duyên Duyên tuy không nói rõ ý tưởng ba người cùng nhau, nhưng ước nguyện ba đứa mãi mãi bên nhau cũng không khác là mấy.

    Điều này đối với Mai Phương mà nói, tự nhiên giúp cậu giảm bớt rất nhiều áp lực khi một ngày nào đó phải đối mặt với vấn đề ba người cùng nhau.

    Nhưng đây cũng chỉ là nền tảng và tiền đề, vẫn còn rất nhiều khó khăn về gia đình, xã hội mà cậu phải tìm cách giải quyết.

    Nếu một trong ba người hoàn toàn phản đối ý tưởng ba người cùng nhau, thì ý tưởng này sẽ không thể thực hiện được.

    Bạch Nguyệt Quang và Nốt Chu Sa, nếu bắt Mai Phương chọn một, điều đó thực sự sẽ khiến cậu đau khổ vô cùng.

    Dù sao mình cũng đã là người trùng sinh rồi, nếu phải tạo ra nỗi đau trong lòng mãi chẳng thể nguôi ngoai, thì e là cuộc đời trùng sinh của mình cũng thất bại quá đi mất.

    May mắn là bây giờ mới chỉ học lớp 10, cậu chưa cần phải nghĩ quá nhiều về những chuyện phiền phức.

    Nhưng cũng chẳng còn mấy năm nữa để cậu có thể thoải mái vừa học vừa làm, tận hưởng thời học sinh tràn đầy cảm giác tuổi trẻ như thế này.

    Haiz...

    Trên đường thu dọn đồ đạc về nhà, Hạ Duyên mời Lâm Hữu Hề đến nhà cô ăn cơm, nhưng Hữu Hề không thích những nơi có quá nhiều khách không quen biết, nên đã từ chối một cách lịch sự.

    Tuy nhiên trước khi chia tay, cô kéo Hạ Duyên lại và thì thầm rất nhiều điều, khiến lúc quay về, mặt Hạ Duyên đỏ bừng. Rõ ràng là lại bị Hữu Hề truyền đạt một ý nghĩ kỳ lạ nào đó.

    Trong bữa trưa tại nhà họ Hạ, Mai Phương gặp lại nhiều giáo viên từ lớp điện giáo hồi tiểu học, cậu lập tức gọi tên được vài người.

    Nhìn thấy học trò cũ giờ đây ăn mặc chỉnh tề, đẹp trai lịch lãm, các giáo viên cũng bàn tán xôn xao:

    "Mai Phương đúng không... nhớ rồi nhớ rồi! Hồi tiểu học lúc nào em cũng ở cùng một chỗ với Duyên Duyên nhỉ? Bây giờ vẫn còn chơi cùng nhau sao?"

    "Học sinh giỏi luôn thu hút và thúc đẩy lẫn nhau mà. Cô Du à, tôi thật sự ghen tị với cô vì con gái cô có một người bạn tốt như vậy đấy."

    "Ôi, bạn tốt cái gì chứ... Hai đứa nó quen nhau hơn mười năm rồi mà. Thanh mai trúc mã mà như này, chắc chắn là đang hẹn hò rồi phải không?"

    "Thầy Trương à, thầy cứ đùa. Bọn em bây giờ vẫn là học sinh, tâm trí phải tập trung vào học hành... Chuyện yêu đương sớm chắc chắn là không phù hợp, em và Duyên Duyên hiện tại vẫn chỉ là bạn bè thôi."

    "Tốt, tốt! Hiếm thấy thằng nhóc nào hiểu chuyện như này. Chẳng trách cô Du lại coi trọng em đến vậy. Nhưng bây giờ là học sinh cấp ba thì đương nhiên không được, đợi đến khi tốt nghiệp cấp ba... lên đại học, tự nhiên mấy sẽ có những suy nghĩ đó thôi..."

    "Ôi, mấy cái người này."

    Cô Du tỏ ra không hài lòng với những lời đùa cợt của đồng nghiệp, "Các cô các thầy đều là giáo viên, sao lại có thể nói những lời như vậy với bọn trẻ được?"

    "Đã là học sinh cấp ba rồi, hoàn toàn không có những suy nghĩ đó mới là tự lừa dối bản thân đấy. Cô Du à, nếu cô không nhận chàng rể tương lai tuyệt vời như này, thì tôi sẽ giành lấy trước đấy. Tôi sẽ giới thiệu con gái tôi cho Mai Phương quen."

    "Con bé Man Man nhà thầy mới học tiểu học, nói bậy bạ cái gì thế." Cô Du trách móc, "Thầy Trương, ăn thêm vài món đi nhé."

    "A ha ha ha..."

    Các thầy cô cười đùa vui vẻ, Mai Phương cũng hòa theo cùng người lớn, tỏ ra rất thoải mái mà không hề có cảm giác ngượng ngùng. Ngược lại thì chủ nhà Hạ Duyên lại tỏ ra hơi ngại ngùng trên bàn ăn.

    Cô nghe Mai Phương bên cạnh nói chuyện một cách tự nhiên, không nhịn được mà véo cậu một cái để nhắc nhở.

    "Đừng chỉ lo nói chuyện, ăn thêm vài món đi."

    "Nhìn kìa, bình thường Duyên Duyên ăn cơm với các thầy cô có như này đâu chứ. Cảm giác như một cô dâu nhỏ rồi đấy."

    "Chú Trương à! Chú thật là! Nói gì thế ạ! Ăn thêm vài món đi chú."

    Hạ Duyên đỏ mặt lẩm bẩm, khiến mấy vị trưởng bối lại bật cười.

    Có điều, mọi người nói chuyện thì có vẻ rất vui vẻ, nhưng các món ăn trên bàn lại chẳng ai động đũa mấy.

    Cô Du thậm chí không nhận ra điều đó, vẫn tươi cười gắp thức ăn cho mọi người và mời họ thưởng thức tài nấu nướng của mình.

    (Mẹ vợ nấu ăn không ổn phải làm sao?)

Ghi chú

[Lên trên]
Gốc là "降维打击". Xuất phát từ tiểu thuyết Tam Thể của nhà văn Lưu Từ Hân. Mình chưa mua quyển này nên không rõ họ dịch sách xuất bản như nào, nhưng quyển ebook dịch là đòn tấn công vào chiều không gian nghe khá củ chuối ở ngữ cảnh này
Gốc là "降维打击". Xuất phát từ tiểu thuyết Tam Thể của nhà văn Lưu Từ Hân. Mình chưa mua quyển này nên không rõ họ dịch sách xuất bản như nào, nhưng quyển ebook dịch là đòn tấn công vào chiều không gian nghe khá củ chuối ở ngữ cảnh này
Bình luận (14)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

14 Bình luận

Ơ trans ko đếm ngược nữa à
Xem thêm
Đăng cái giờ kìa -.-
Xem thêm
CHỦ THỚT
TRANS
yên tâm sau còn giờ ác nữa <(")
Xem thêm
@WanVultz: 3h sáng hở trans 💀
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời
CHỦ THỚT
TRANS
Bẹp, tự bóc tem chính mình.
Xem thêm
Thế thì chịu rồi 🐧
Xem thêm
Câu này theo í nào z bóc tem chính mình hay bóc tem chính mình
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời